Sơ đồ Sự vận hành của Vạn vật – Thuyết Vạn vật

Thuyết Vạn vật mà Khoa học hằng tìm kiếm được lý giải đơn giản qua 1 sơ đồ. Đó là sơ đồ sự vận hành của vạn vật. Sơ đồ lấy Phật giáo làm nền tảng kết hợp với Triết học Mác-Lenin; Đạo giáo; Dịch học và Vật lý lý thuyết.

Vạn vật cùng Đồng Khởi

Xoay Vòng tròn Tuần hoàn

Không có điểm khởi đầu

Không có điểm kết thúc

Vô thủy, vô chung, vô cùng, vô tận

Sơ đồ sự vận hành của Vạn vật

Video Sự vận hành của Vạn vật

BẢN CHẤT THẬT SỰ CỦA VẠN VẬT

THEO KHOA HỌC

Thuyết Big bang là khởi đầu của Vũ trụ

Vũ trụ và mọi thứ trong vũ trụ ra đời tại thời điểm Big Bang (Vụ nổ lớn) xảy ra. Không gian, thời gian, tất cả vật chất và năng lượng bên trong bắt đầu từ một điểm duy nhất (hay gọi là dị điểm hoặc điểm kỳ dị), sau đó giãn nở và nguội đi từ đó hình thành nên thời gian hàng tỷ năm đến các nguyên tử, ngôi sao, thiên hà trải rộng trên hàng tỷ năm ánh sáng. Vậy trước điểm kỳ dị đó là cái gì? Khoa học chưa biết và chưa giải thích được.

Thuyết Big bang KHÔNG PHẢI là khởi đầu của Vũ trụ

Vụ nổ Big Bang chắc chắn đã xảy ra, nhưng không giãn nở để quay trở về trạng thái đặc nóng ngẫu nhiên. Giai đoạn đó, được gọi là phình to vũ trụ, đã kết thúc và hình thành nên Big Bang, nhưng chưa bao giờ tạo ra một trạng thái đặc nóng ngẫu nhiên và cũng không tạo ra điểm kỳ dị. Vậy trước phình to vũ trụ là gì? Khoa học chưa biết và chưa giải thích được.

THEO PHẬT GIÁO

Vạn vật là vô thường (luôn luôn biến động, thay đổi, không có cái gì là vĩnh hằng, tồn tại mãi mãi). Vũ trụ cũng biến đổi theo quy luật Thành (sinh) rồi đến Trụ (Phát triển, thịnh vượng) rồi đến Hoại (hủy diệt, diệt vong) rồi trở về Không (Bản chất vốn có). Vậy theo Phật, khởi thủy của vạn vật là thứ gì? Chúng ta hãy đọc cái dưới đây.

Lời Phật thuyết giảng:

         Này Vàsettha, có một thời đến một giai đoạn nào đó, sau một thời hạn rất lâu, thế giới này chuyển hoại. Trong khi thế giới chuyển hoại, các loại hữu tình phần lớn sinh qua cõi Abhassara (Quang Âm Thiên). Ở tại đây, những loại chúng sinh này do ý sinh, nuôi sống bằng hỷ, tự chiếu hào quang, phi hành trên hư không, sống trong sự quang vinh và sống như vậy một thời gian khá dài

         Này Vàsettha, có một thời đến một giai đoạn nào đó, sau một thời hạn rất lâu, thế giới này chuyển thành. Trong khi thế giới này chuyển thành, một số lớn chúng sinh từ Quang Âm Thiên thác sinh qua tại đây. Những chúng sinh này do ý sinh, nuôi sống bằng hỷ, tự chiếu hào quang, phi hành trên hư không, sống trong sự quang vinh và sống như vậy một thời gia khá dài.

         Này Vàsettha, lúc bấy giờ, vạn vật trở thành một thế giới toàn nước đen sẫm, một màu đen khiến mắt phải mù. Mặt trăng, mặt trời không hiện ra; sao và chòm sao không hiện ra; không có ngày đêm; không có tháng và nửa tháng; không có năm và thời tiết; không có đàn bà đàn ông. Các loài hữu tình chỉ được xem là loài hữu tình mà thôi.

         Này Vàsettha, đối với các loài hữu tình ấy, sau một thời gian rất lâu, vị đất tan ra trong nước. Như bọt nổi lên trên mặt cháo sữa nóng đang nguội dần, cũng vậy đất hiện ra. Ðất này có màu sắc, có hương và có vị. Màu sắc của đất giống như đề hồ hay thuần túy như tô, vị của đất như mật ong thuần tịnh.

          Này Vàsettha, có loài hữu tình, có tính tham, nói: “Kìa xem, vật này là gì vậy?”, lấy ngón tay nếm vị của đất. Khi lấy ngón tay nếm vị của đất, vị ấy thấm vào thân và tham ái khởi lên. Này Vàsettha, các loài hữu tình khác, theo gương hữu tình kia, lấy ngón tay nếm vị của đất. Khi lấy ngón tay nếm vị của đất, vị ấy thấm vào thân và tham ái khởi lên.

          Rồi các hữu tình kia bắt đầu thưởng thức vị của đất, bằng cách bẻ từng cục đất với bàn tay nhỏ của họ, thời ánh sáng của họ biến mất. Khi ánh sáng của họ biến mất, mặt trăng mặt trời hiện ra. Khi mặt trăng, mặt trời hiện ra, thì sao và chòm sao hiện ra. Khi sao và chòm sao hiện ra, ngày và đêm hiện ra, khi ngày và đêm hiện ra, thì nửa tháng và tháng hiện ra. Khi nửa tháng và tháng hiện ra, thời tiết và năm hiện ra. Như vậy, này Vàsettha, thế giới này bắt đầu thành trở lại

KẾT LUẬN

Trước khi vũ trụ này hình thành đã có vô vàn các thế giới trước đó, vô cùng, vô tận, thành rồi hoại rồi trở về không, liên tục không ngừng (hay còn gọi là vô thường).

Khởi thủy của vạn vật ban đầu từ bản chất tự nhiên của “KHÔNG”. “Các loài hữu tình chỉ được xem là loài hữu tình mà thôi” tức là có các vật chất hay các loài hữu tình tự nhiên mặc định cơ bản: nước, đất, lửa, gió. Các loài hữu tình này không có khối lượng, trọng lượng, không thể đo lường được vì quá quá nhỏ (nhỏ theo cấp số mũ). Các loài hữu tình này về cơ bản là vật chất không có ý thức, vật chất đơn sơ.

Trong cái tính “KHÔNG” đó, không tồn tại thời gian, không tồn tại không gian, không tồn tại năng lương; các định luật vật lý bị đảo lộn; không tồn tại nghiệp, không tồn tại nhân, duyên, quả; chỉ tồn tại các loài hữu tình tự nhiên và khoảng “KHÔNG”, ở đây tạm gọi là khoảng “Không” vì chưa có ngôn ngữ nào phù hợp để gọi; nên nhớ khoảng “Không” khác với không gian.

“Một thế giới toàn nước đen sẫm, một màu đen khiến mắt phải mù”: ở đây “KHÔNG” gọi theo khoa học gần như là điểm kỳ dị, không có gì ngoài màu đen, đen đến nỗi khiến mắt phải mù.

Khoa học phát hiện ra hố đen, hố đen nuốt mọi thứ, rồi hố đen to nuốt hố đen bé, cứ như thế hố đen sẽ thu về một mối đó là “KHÔNG”, rồi từ “KHÔNG” đó đến một lúc nào đó lại hình thành và phát triển thành 1 vũ trụ khác, liên tục, vô cùng, vô tận.

Ta có thể hệ thống hóa lại thành bốn nguyên lý:

1. Nguyên lý về bản chất (Loài hữu tình, vật chất: nước, đất, lửa, gió là tự nhiên vốn có tồn tại ở “KHÔNG”; Ý thức hay Tâm cũng là một dạng vật chất).

2. Nguyên lý về sự phụ thuộc (Nghiệp, nhân, duyên, quả)

3. Nguyên lý về công năng (Đặc tính tự nhiên vốn có của các loài hữu tình thuở ban sơ)

4. Nguyên lý về chứng cớ (sự quán chiếu, nhìn thấu bản chất thật sự của vạn vật).

VẠN VẬT KHÔNG CÓ GÌ NGOÀI “KHÔNG”

 

MA TRẬN HOÀN HẢO CỦA VẠN VẬT

1. Khoa học: Tỉ lệ Vàng (φ) trong Toán học

2. Đạo giáo: Thái Cực Âm Dương

3. Dịch học: Hà Đồ – Lạc Thư – Bát quái

4. Phật giáo: Biểu tượng “Vạn” (卍)

Ma trận hoàn hảo của vạn vật

5. Ma trận kì ảo 3×3: Tổng các hướng đều = 15

| 4 9 2 |

15 =   | 3 5 7 |  =  15

| 8 1 6 |

* Số lẻ cấu thành Lạc Thư (1, 3, 7, 9): Vạn (卍).

* Số chẵn cấu thành Hà Đồ (2, 4, 6, 8): Thái Cực.

* Số 5: Ngũ hành (Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ)

 

ĐÔI ĐIỀU VỀ “ĐẠO ĐỨC KINH”

Đạo Giáo của Lão Tử

ĐẠO

Đạo chính là trạng thái “Vô Vi” trong Đạo giáo hay Đạo chính là trạng thái “Niết bàn”, “Chân Như” trong Phật giáo. Trạng thái đó “Không thể miêu tả”, nó bao trùm tất cả; chẳng thể nghĩ bàn, vượt danh và sắc; Chỉ như thế và như thế

ĐỨC

Đức chính là Tính “Không” trong Phật giáo. Tính “Không” không phải là không có gì hay không tồn tại gì, khác với “Hư Vô”, khác với “Chân Không”. Tính “Không” ở đây bao trùm vạn vật, nó có mặt ở khắp mọi nơi trong khoảng “Không” và ở trong mỗi vật. Tính “Không” ở đây bao gồm: Trường Năng lượng; Trường Thông tin (Thức); Vật chất Vi Lượng tử (vật chất rất rất nhỏ chỉ còn sự rung động); Sự Thăng Giáng của Lượng tử (Lực thứ năm trong Vật lý).

BẢN GỐC DỊCH NÓI VỀ “ĐẠO” VÀ “ĐỨC”

“Đạo bất khả Đạo phi thường Đạo

Danh bất khả Danh phi thường Danh”

Đạo mà có thể gọi, diễn tả được, không phải là Đạo thường (vĩnh cửu).

Tên mà có thể gọi, diễn tả được, không phải là Tên thường (vĩnh cửu)

Đạo là cái gì chỉ mập mờ, thấp thoáng; thấp thoáng mập mờ mà bên trong có hình tượng; mập mờ, thấp thoáng mà bên trong có vật; nó thâm viễn, tối tăm mà bên trong có cái tinh túy; tinh túy đó rất xác thực, và rất đáng tin

Đạo sinh ra vạn vật. Đức nuôi dưỡng, bao bọc, nuôi lớn, che chở mỗi vật. Vật chất khiến cho mỗi vật hình thành, hoàn cảnh hoàn thành mỗi vật. Đạo và Đức không can thiệp, chi phối vạn vật mà để vạn vật phát triển tự nhiên. Khi chưa hiển hiện trong mỗi vật là Đạo; khi đã hiển hiện rồi thì phần hiển hiện trong mỗi vật là Đức.

Đạo chính là tuyệt đối, là bản thể thường hằng của vạn vật, là nguồn gốc sinh ra vạn vật. Vì thế nên đạo khó bàn cãi, khó xưng danh.

Đạo có thể ở vào một trong hai trạng thái: tĩnh và động. Tĩnh là trạng thái chưa hiển dương Động là trạng thái đã hiển dương. Chưa hiển dương thời minh linh, ảo diệu, không biết đâu là bến bờ. Đã hiển dương, thời mới thấy công trình vân vi, giới hạn

Đạo lan tràn khắp nơi. Vạn vật nhờ nó mà sinh trưởng, không có sự can thiệp, nó nuôi dưỡng vạn vật mà không làm chủ vạn vật. Vĩnh viễn là “Vô Vi”; muôn vật quy về nó mà nó không làm chủ.

Luật vận hành của Đạo là trở về lúc đầu (trở về gốc). Vạn vật từ “Có” mà sinh ra; “Có” lại từ “Không” mà sinh ra.

Đạo sinh ra một, một sinh ra hai, hai sinh ra ba, ba sinh vạn vật. Vạn vật đều cõng âm mà bồng dương, điều hòa bằng khí trùng hư.

Nhiếp Danh Phái

Bài liên quan

Nhận thức, hiểu biết Sai Sự thật

Khung phân loại NDP – Phân loại Tri thức theo lĩnh vực

CON ĐƯỜNG TRUNG ĐẠO – Vượt trên cả Nhất Nguyên và Nhị Nguyên

1 Bình luận

Nguyễn Thanh Thái 19/10/2020 - 20:50
Hay
Bình luận